Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009

Ngọn lửa mùa đông 2 - Sưởi ấm lòng người, đốt nóng tim mình

 

Tiếp nối hoạt động vì trẻ em có hoàn cảnh khó khăn được vui Giáng sinh và năm mới, Đội CTXH Khoa Kinh tế phối hợp cùng VNPT Đồng Nai tổ chức chương trình “Ngọn lửa mùa đông lần 2”

Chương trình “Ngọn lửa mùa động và chào đón năm mới 2010” đã mang đến cho các em chương trình giao lưu ấn tượng với các nội dung: thưởng thức chương trình ca nhạc, sinh hoạt các trò chơi vận động, làm thiệp chúc mừng năm mới, tặng quà và trao học bổng…do các bạn thuộc Đội công tác xã hội Khoa Kinh tế ĐH Quốc gia TP.HCM, VNPT Đồng Nai và Trung tâm trẻ em khuyết tật Đồng Nai tổ chức. Chương trình mang đến cho các em những “Ngọn lửa ấm áp” ấp lòng trong mùa đông lạnh giá và chào đón Xuân Canh Dần 2010 với nhiều niềm hy vọng một năm mới với nhiều niềm vui mới và đầy ấp tiếng cười.

Nguồn VNPT Đồng Nai

Chương trình diễn ra tại trung tâm nuôi dạy trẻ khuyết tật Đồng Nai. Với hơn 160 em và 65 em ở lớp học tình thương Phường Quyết Thắng.

clip_image001

Trao học bổng cho các em học giỏi

Con số ấn tượng

11 triệu 250 ngàn đồng là tổng số tiền VNPT Đồng Nai tài trợ cho chương trình Ngọn lửa mùa đông 2. Đây là số tiền tài trợ lớn nhất từ trước đến nay đội CTXH vận động từ xã hội. Hy vọng trong năm tới các bạn sẽ vận động được nhiều hơn thế .

clip_image002

Tặng quà cho các em

clip_image004

Các em ở đây không nghe, không nói được, do vậy rất khó khăn trong vấn đề giao tiếp. Tuy nhiên, chúng tôi đã học được một ngôn ngữ cử điệu hết sức thú vị từ các em. . Bạn phải mang theo giấy bút mới có thể giao tiếp với các em.

Có dịp đến trung tâm vào các buổi chiều, các bạn sẽ thấy các em vui chơi mà không có tiếng nói, chỉ có tiếng “ư, a” nhưng các em chơi rất vui

BÉ THƠ…



clip_image001
Ếch con không còn ngồi đáy giếng
Đến Bé Thơ ếch biết thêm rất nhiều.

Ngày chủ nhật hôm ấy đã trở thành một ngày thật đặc biệt với chúng tôi .Gác lại những lo toan, những cuộc vui của riêng mình, chúng tôi tìm đến các em,hi vọng có thể mang lai giây phút vui tươi ít ỏi so với những chuỗi ngày bất hạnh của các em.

Hơn 120 em nhưng lại ở trong một căn nhà nhỏ thiếu thật nhiều thứ. Không có đủ giường ngủ, chỗ ăn uống và ngay cả phòng tắm, nhà vệ sinh cũng chỉ có một. Và sự thiếu thốn lớn nhất của các em đó chính là tình yêu thương của gia đình. Ở đó có những bé sơ sinh chưa một lần được bú dòng sữa mẹ. Có những em mãi mãi không nghe được những thanh âm rộn ràng của cuộc sống, không thể nói được ngay cả tiếng “ba”, tiếng “mẹ”. Và đau lòng hơn khi hỏi về gia đình có em lại nói: “có cũng như không thôi”. Nhiều hoàn cảnh, nhiều nỗi bất hạnh các em san sẻ với nhau dưới mái nhà BÉ THƠ. Các em cũng có những niềm vui,cũng được quan tâm nhưng bấy nhiêu thôi làm sao lấp được khoảng trống trong những trái tim non nớt ấy.
Những tưởng sự thiếu thốn sẽ làm các em lầm lì, xa cách chúng tôi. Nhưng những gì chúng tôi thấy thì hoàn toàn khác. Các em đón chúng tôi bằng ánh mắt hân hoan, miệng cười toe toét lộ hàm răng chỉ còn vài ba chiếc. Giây phút ngỡ ngàng qua đi thật nhanh bởi nhiều thật nhiều những bàn tay đòi được chúng tôi nắm lấy, bởi những tiếng cười, giọng nói bi bô của các em.
clip_image002
Những hoạt động không diễn ra như đúng kế hoạch bởi các em cứ lôi kéo mỗi chúng tôi về một phía cho riêng mình và cũng bởi thật khó để các em nghe và hiểu những gì chúng tôi nói. Nhưng điều quan trọng nhất chúng tôi đã làm được. Không còn khoảng cách giữa chúng tôi và các em. Gần! Thật gần! Sự xa lạ, nỗi lo sợ không thắng nổi những tiếng cười hồn nhiên thơ trẻ, những vòng ôm nhỏ bé, những khao khát được yêu thương và trao yêu thương.
clip_image004
Chúng tôi không nghĩ là các em lại “cần người” như vậy. Cũng phải thôi bởi chúng tôi đâu như các em để hiểu hết được những nỗi mất mát, khó khăn đang diễn ra từng ngày trong những mảnh đời nhỏ bé ấy.
Một ngày đủ để chúng tôi làm được gì? Chúng tôi không góp được ký gạo nào trong hơn một tấn gạo các em ăn mỗi tháng, không cho được các em bữa ăn có thịt, có cá trong những bữa chủ yếu là rau và mắm. Nhưng chúng tôi cho các em tin các em vẫn được quan tâm, vẫn có quyền được yêu thương, vẫn là một phần của xã hội. Và chúng tôi cũng nhận được nhiều khoảnh khắc hạnh phúc thật sự, quên đi những mưu toan trong cuộc sống và mừng vui khi thấy tim mình chưa chai sạn.
clip_image005
Có cả nụ cười và giọt nước mắt trong giây phút chia tay. Các em bắt chúng tôi hứa nhưng chúng tôi không dám hứa sẽ quay lại. Bởi những đứa trẻ thơ ngây ấy sẽ tin chắc chắc và sẽ chờ đợi. Chút luyến tiếc trong đôi mắt đượm buồn. Các em còn muốn được nắm tay, được ôm hay đơn giản chỉ là được nhìn thấy chúng tôi.
clip_image006
Cảm xúc thì khó nói hết bằng lời. Nhưng chúng tôi hi vọng sẽ có nhiều thật nhiều người hiểu và đến với các em. Cuộc sống tất bật dường như làm các em dần bị lãng quên.. Hơn bao giờ hết các em cần, rất cần chúng ta chìa bàn tay để các em nắm lấy.
Mái ấm Bé Thơ nằm sâu trong một con hẻm của người lao động gần khu công nghiệp Amata, các em ở đây đa phần là mồ côi, một số em bị thiểu năng, khuyết tật. Con đường đi vào mái ấm thật gian nan với nhiều đường hẻm quanh co. Với diện tích hơn 1000 m 2, mái ấm nằm cạnh khu chăn nuôi ô nhiễm, hàng ngày các em ngoài việc học còn phải làm thêm để kiếm sống. Một điều đáng mừng, Sơ Vinh đã vận động các mạnh thường quân khánh thành một cơ sở mới ở Thủ Đức vào tháng 1/2010. Cơ sở Thủ Đức sẽ nuôi dưỡng các em nữ.
Trong chuyến đi, các em đã biểu diễn múa bài Tự nguyện:
clip_image008Các em dù không nghe được nhưng đã biểu diễn rất hay qua sự hướng dẫn bằng ngôn ngữ cử điệu của Sơ Vinh.
clip_image010

Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm
Là người, tôi sẽ chết cho quê hương
Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm
Từ Nam ra ngoài Bắc báo tin nối liền
Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm
Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bình
Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời
Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời
Là người, xin một lần khi nằm xuống
Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ

Nhóm 2 - Ếch con

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2009

Cảm nhận về chuyến đi mái ấm Linh Tâm

“Bạn có thể có được tất cả mọi thứ trong cuộc sống nếu bạn biết giúp người khác đạt được điều họ muốn”

Zig Ziglar

Một ngày mới bắt đầu,…6h30’ tập trung trước cổng kí túc xá,

clip_image001

các thành viên nhóm kỹ năng cùng các cộng tác viên chuẩn bị sẵn sàng lên xe buýt và…xuất phát.

Hơn 1 giờ đồng hồ với 2 tuyến xe buýt và 15 phút lội bộ,

clip_image003

cuối cùng cũng tới nơi.

Một cái cổng nhỏ, một giàn hoa giấy đượm hồng, chào đón nhóm chúng tôi là những ánh mắt hồn nhiên và trong sáng của các em, những đứa trẻ khoảng chừng hơn 5 tuổi.

Các em là những em nhỏ mồ côi được các sư cô ở chùa nhận nuôi trong mái ấm có tên là Linh Tâm. Sự vui tươi và vô tư của các em làm chúng tôi không ai không chạnh lòng. Không chờ đợi lâu, chúng tôi bắt tay vào công việc đã được phân công từ trước…

Nhóm 1, phụ trách sinh hoạt và vui chơi cho các em.

Nhóm 2, phụ giúp các sư làm quần áo nhận từ các xí nghiệp may.

Nhóm 3, phụ giúp các sư nấu bữa trưa và dọn dẹp.

Bắt tay vào công việc và ai nấy cũng rất hào hứng.

clip_image004

Nhóm 1, cùng các em sinh hoạt thật náo nức.

Ban đầu các em còn ngại ngùng vì gặp người lạ nhưng sau một hồi làm quen với mấy anh chị, các em đã tự nhiên trở lại và tham gia rất tích cực.

clip_image005

Nhóm 2, cũng rất hăng say, ai nấy cũng cặm cụi với đống quần áo và rất tập trung.

clip_image006

Nhóm 3, cũng rất nhiệt tình…

Mỗi người một việc,…ai cũng tất bật và ai cũng rất trách nhiệm với việc được giao…

Một ngày ở cạnh các em, chúng tôi càng thấy mình chưa làm được gì … Cuộc đời bất hạnh, sinh ra các em đã không được ở trong vòng tay chăm sóc của ba mẹ và người thân, bị gia đình hắt hủi…các em vẫn cười rất tươi, nhưng đằng sau những nụ cười ấy chúng tôi biết, các em cũng mong lắm có được sự quan tâm và vỗ về của một gia đình đầm ấm…

clip_image007

Những tiếng cười giòn tan, những cái ôm và siết tay thật chặt, các em như những thiên thần nhỏ khiến người ta thấy hạnh phúc …

clip_image008Gần các em, ôm các em, chơi đùa cùng các em, chúng tôi thấy rằng còn nhiều lắm những việc mình phải làm và nên làm. Và, còn nhiều lắm những thiên thần cần được sẻ chia và quan tâm…

Trước khi ra về, đại diện nhóm chúng tôi đã tặng những món quà nhỏ cho các em. Đó chỉ là những cây bút bi, những hộp bút chì, và những cuốn truyện mà chúng tôi tập hợp được…nhưng các em vui lắm. Vì với các em đấy là những món quà thật quý giá. Còn với chúng tôi, món quà quý giá nhất mà chúng tôi nhận được đó là nụ cười hạnh phúc của các em… Ra về mà ai cũng không nỡ…cứ ngoảnh về phía các em…

“Hẹn gặp lại các em…!!! Chúc các em luôn vẻ như hôm nay…”

Đó là những lời từ sâu thẳm trái tim mà mỗi thành viên trong chúng tôi ai cũng muốn nói…

Cuộc sống sẽ thật ý nghĩa, nếu chúng ta biết quan tâm, biết sẻ chia…

“Hẹn gặp lại các em!”

Nhóm Kỹ năng

Lớp học tình thương P. Quyết Thắng – Biên Hòa

“Cho là vạn phúc” - Ngạn ngữ

clip_image001

Lớp học với hơn 60 em từ lớp 1 đến lớp 5. Các em ở đây hàng ngày phải phụ giúp cha me kiếm sống, bán vé số, đánh giày; một số em mồ côi, có em do học yếu “2 năm qua một lớp” bị trường học đuổi học, có em không có giấy khai sinh... Lớp học do Thầy Bình phụ trách (bên trái). Đây là lớp học mà đội CTXH Khoa Kinh tế đã tổ chức các hoạt động Quốc tế thiếu nhi và Tết Trung Thu.

clip_image002

Nón em độc chưa nè! (Zoom: Tặng Đạt mến, chúc em học tốt, mạnh khỏe)clip_image004

Hai bạn nữ làm gì thế này!!!

clip_image005

Các em được vui chơi, tặng quà và đặc biệt là tặng một nón “yêu em lắm” (UEL)

Nhóm 1

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Mái ấm Thiên Vân- Q. Thủ Đức

Một cơ sở nuôi dưỡng hơn 100 người già neo đơn, các cụ ở nơi đây cần lắm những sự sẻ chia từ xã hội
clip_image002clip_image004
Để cháu giúp cụ ăn.
clip_image005
Cùng vui với các cụ.
Mái ấm Thiên Vân là cơ sở nuôi những người già neo đơn thuộc dòng tu. Các cụ ở đây rất thiếu thốn về vật chất cũng như tình cảm. Các cụ phải làm thêm để kiếm thêm thu nhập.
clip_image006 clip_image007
Giúp các cụ làm bông. Gói quà tặng các cụ
clip_image008

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

Mái ấm Ánh Sáng Quận 3- Tp.HCM

clip_image001

Cùng nhau cắt giấy nào!

clip_image003

Ở Việt Nam cũng có cây thông Noel nè!

clip_image004

Chúc anh chị một Giáng Sinh an lành!

Nhóm 5

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

Mái ấm Hồng Ân – Tây Ninh

“Chúng ta sống nhờ vào những thứ mà mình có được, và chúng ta làm nên cuộc sống này bằng những thứ chúng ta cho đi”

Winston Churchill

clip_image001Thứ 7, Chủ nhật ngày 5,6 tháng 12 thật sự là những ngày đáng nhớ đối với chúng tôi_ sinh viên đội Công tác xã hội Khoa Kinh tế Luật. Chúng tôi đến thăm mái ấm trẻ mồ côi Hồng Ân cơ sở ở huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh. Đường đi thật xa xôi, chúng tôi phải trải qua 3 tuyến xe bus và đi bộ hơn 1 km nhưng điều đó không làm giảm đi tinh thần của mọi người. Đến nơi lúc trời đã trưa, tầm 11h30’, dưới cái nắng gay gắt cộng với cái đói tìm đến, mọi người trong đoàn bắt đầu mệt lã đi nhưng được các em chạy ra chào đón nhiệt tình, hồ hởi, nụ cười rạng ngời, trong sáng của các em đã xoá tan hết mọi mệt nhọc trong chúng tôi. Quên đi tất cả, chúng tôi và các em_ những con người chưa từng gặp mặt bắt đầu chào hỏi làm quen, nói chuyện với nhau….

Mái ấm Hồng Ân do cô Sương, một người phụ nữ tàn tật xây dựng nên. Nằm ở vùng quê nghèo, cơ sở của cô không quá rộng lớn, không đầy đủ tiện nghi, cơ sở vật chất cũng thiếu thốn, không được như những cơ sở trên thành phố hay Đồng Nai mà chúng tôi đã đi thăm trước kia. Với tấm lòng nhân ái, cô và ba mẹ của mình cùng với hai người giúp việc nữa cũng cố gắng nuôi dưỡng hơn 45 em nhỏ bị bỏ rơi. Có lẽ sự chăm sóc ở đây còn nhiều thiếu sót nhưng các em cũng đã là những đứa trẻ may mắn hơn nhiều nhiều các em khác bị bỏ rơi, không nơi nương tựa đang bươn chải kiếm sống ngoài xã hội. Hiểu được điều đó, các em cũng không đòi hỏi gì nhiều hơn nữa….

clip_image002Chiều đến, khoảng 15h, các em ngủ trưa dậy, kế hoạch của chúng tôi bắt đầu. Việc đầu tiên là tập hợp các em lại nhưng than ôi, các em không chịu đứng yên một chỗ mà cứ chạy nhảy lung tung. Cuối cùng,cả bọn cũng “gom” được các em lại thành một vòng tròn.Các bài hát sinh hoạt được vang lên và các trò chơi được phổ biến….. Nhưng các em còn nhỏ không hiểu được những trò đó. Ánh mắt ngơ ngác nhìn chúng tôi. Tình huống chung tôi không ngờ đến, sự lúng túng bắt đầu xuất hiện. May mắn thay,chúng tôi tìm ra được trò khác. Các em chơi vui vẻ với các trò chơi dân gian: “ Rồng rắn lên mây...”Xong rồi các anh chị và em cùng nhau xuống ao câu cá chuẩn bị cho bữa tối. Cá dường như biết nỗi lòng người câu, cắn câu liên tục. Thế là bữa tối có cả nồi cá kho to đùng thơm ngon ( dù có chút sai sót về vấn đề kỹ thuật Trong khi một nhóm chuẩn bị cho bữa ăn, có một nhóm ngồi suy ngẫm, lo lắng cho chương trình buổi tối….” Nó sẽ như thế nào đây? Như chiều nay là toi….”

Ăn cơm xong, nghỉ ngơi, tranh thủ chụp hình rồi chúng tôi bắt đầu sinh hoạt dưới ảnh lửa bập bung cháy, ấm áp. Chúng tôi và các em cùng hò hát, nhảy múa và lại chơi trò chơi, nhưng lần này là những trò phù hợp với các em hơn. Chúng tôi tặng các em vở kịch “Hãy vượt qua chính mình” với ý nghĩa: “Chúng tôi hi vọng các em đừng bao giờ tự ti ở bản thân, đừng bao giờ mặc cảm về hoàn cảnh của mình, các em hãy sống, hãy cố gắng học tập để trở thành những con người có ích cho xã hội” . Không biết rồi các em có nhớ ý nghĩa của vở kịch đó hay không nhưng chúng tôi hy vọng những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với các em.

clip_image004

9h tối, những em nhỏ phải về phòng ngủ, các em lớn hơn một chút được phép ở lại sinh hoạt với anh chị thêm 1,2 tiếng nữa. Thật hấp dẫn, anh chị lấy khoai lang đã mua hồi sáng lùi vào lửa để nướng ăn…Hic..hic vậy mà các em nhẫn tâm ăn hết không “share” cho anh chị củ nào hết. Rồi lửa cũng tàn, mấy em đi ngủ hết, chỉ còn ánh trăng soi sáng cho mấy anh chị ngồi kể những câu chuyện mà cười đến vỡ cả bụng… Qua 0h, không chịu đựng được nữa, anh chị cũng bắt đầu đi ngủ…Trời tối lạnh kinh khủng….

Sáng dậy, khi trời vẫn lạnh, mọi người được làm nóng người bằng bát mì (ai cũng thắc mắc không biết là mì nước hay mì xào, nhưng kệ đói rồi, măm măm thôi,,, ^_^ ^_^)

Chào cô và các em chúng tôi ra về. Cô cảm ơn chúng tôi nhiều và cảm thấy ấy náy với chúng tôi vì không lo cho chúng tôi được chu đáo, đầy đủ. Nhưng không, đối với chúng tôi như thế là quá đủ rồi.

Tạm biệt mái ấm Hồng Ân…

Chúng tôi ra về trong lòng đầy luyến tiếc, Chúng tôi tiếc vì những gì mình làm cho các em thật sự quá ít ỏi trong khi khả năng thì có thể làm nhiều hơn thế nữa. Chúng tôi suy nghĩ lại mình đã làm gì? Cảm thấy có chút buồn và thất vọng vì những gì chúng tôi đã kỳ công chuẩn bị lại không thực hiện được, có thể nói là vỡ kế hoạch… Đó là một thất bại để chúng tôi rút kinh nghiệm cho những lần sau…

clip_image005

Dù sao, cũng cảm ơn các em nhiều, Cảm ơn các em đã cho chúng tôi biết thế nào là tình người, thế nào là niềm vui nho nhỏ của những đứa trẻ thiếu thốn tình thương yêu của ba mẹ. Cho chúng tôi biết thế nào là sống và yêu thương những số phận kém may mắn hơn mình.!...

Cho tới giờ, trong lòng chúng tôi vẫn còn rất vui, còng lâng lâng niềm hạnh phúc với những kỷ niệm và bí mật có được từ chuyến đi ấy..

Qua chuyến đi ấy, chúng tôi đã học được nhiều điều bổ ích và hiểu rõ hơn câu sologan của Đội: “CÔNG TÁC XÃ HỘI _ CHIA SẺ LÀ HẠNH PHÚC” .

clip_image006

Nhóm 4